Nếu cà phê biến mất khỏi thế giới thì sao?
Thế giới uống hơn hai tỉ ly cà phê mỗi ngày, nên khi cây cà phê tuyệt chủng, hàng triệu người quen dựa vào nó để tỉnh táo phải xoay sang trà, ca cao, hoặc gồng qua những cơn đau đầu và uể oải của việc cai caffeine. Quán cà phê — vốn là điểm hẹn, chỗ làm việc, nơi bàn chuyện làm ăn — mất luôn sản phẩm chủ lực và phải tự định nghĩa lại mình.
Xa hơn, cú sốc chuyển từ ly nước sang bảng cân đối kinh tế. Những nước sống nhờ xuất khẩu cà phê như Việt Nam hay Brazil hứng khủng hoảng: hàng triệu nông dân mất kế sinh nhai, cả vùng phải chuyển đổi cây trồng trong chật vật. Thị trường, thói quen tiêu dùng và cả một mảng văn hoá cà phê hình thành qua nhiều thế kỷ đứng trước nguy cơ tan biến, để lại một khoảng trống khó lấp cả về kinh tế lẫn tinh thần.
Caffeine trong cà phê là chất kích thích nhẹ, hoạt động bằng cách chặn tín hiệu gây buồn ngủ trong não, nhờ đó ta thấy tỉnh táo. Vì bộ não quen dần với nó, ngưng đột ngột khiến cơ thể phản ứng bằng đau đầu, mệt mỏi trong vài ngày — đúng nghĩa một hội chứng cai. Đó là lý do ly cà phê sáng với nhiều người không chỉ là sở thích mà gần như một nhu cầu sinh lý đã ăn sâu.
Nhiều người xem cà phê thuần là sở thích cá nhân. Thực ra nó là cả một chuỗi kinh tế toàn cầu nuôi sống hàng triệu gia đình, nên cà phê biến mất là bài toán kinh tế - xã hội, không chỉ là chuyện thiếu một hương vị buổi sáng.
Nội dung mang tính giả định, tham khảo cho vui và học hỏi. Các con số và kịch bản là ước lượng đơn giản hoá.
