Nếu con người không cần ăn để sống thì sao?
Không cần ăn, con người bỗng có thêm hàng giờ mỗi ngày vốn dành để mua, nấu và ăn. Nhà hàng, quán ăn, siêu thị thực phẩm mất lý do tồn tại theo cách cũ. Nỗi ám ảnh đói nghèo lương thực — thứ đè nặng suốt chiều dài lịch sử loài người — gần như tan biến. Cả một ngành đồ ăn nhanh, nhà hàng và giao đồ ăn buộc phải tự định nghĩa lại mình từ con số không.
Xa hơn, nông nghiệp và chăn nuôi — ngành ngốn phần lớn đất đai và nước ngọt của hành tinh — thu hẹp mạnh, giải phóng tài nguyên và hạ áp lực môi trường. Nhưng hàng trăm triệu người sống bằng trồng trọt, chế biến, buôn bán thực phẩm mất việc cùng lúc. Và bữa ăn — vốn là dịp quây quần gia đình, lễ hội, giao đãi — để lại một khoảng trống tinh thần khó lấp: những dịp như Tết hay cỗ bàn, xoay quanh mâm cơm, sẽ phải tìm một hình thức gắn kết hoàn toàn mới.
Ta ăn để nạp năng lượng (calo) và dưỡng chất cho tế bào hoạt động, lớn lên và tự sửa chữa. Nếu cơ thể có cách khác lấy năng lượng — như cây lấy từ ánh sáng — thì nhu cầu ăn mất đi, nhưng đó là một thay đổi sinh học cực kỳ căn bản. Ăn uống cũng đâu chỉ là đổ nhiên liệu: nó gắn với khoái cảm, hormone và cả nhịp sinh hoạt mỗi ngày.
Có người nghĩ ăn uống thuần là "nạp nhiên liệu", bỏ được thì tiện. Thực ra thức ăn đan xen sâu vào văn hoá, cảm xúc và kinh tế: mất nó không chỉ mất dinh dưỡng mà mất cả một trụ cột của đời sống xã hội. Đây là giả định vui để nhìn lại vai trò nhiều mặt của bữa cơm mà ta vẫn xem là hiển nhiên.
Nội dung mang tính giả định, tham khảo cho vui và học hỏi. Các con số và kịch bản là ước lượng đơn giản hoá.
