Nếu không còn đèn giao thông thì sao?
Bỏ đèn đi, ở những ngã tư đông xe, việc ai được đi trước bỗng thành câu hỏi hóc búa. Không có tín hiệu chung, các phương tiện phải tự thương lượng bằng ánh mắt và cử chỉ, khiến dòng xe chậm lại và căng thẳng. Vào giờ cao điểm, nguy cơ ùn tắc và va chạm tăng lên trông thấy. Người đi bộ và người đi xe đạp là nhóm mong manh nhất, dễ trở thành nạn nhân đầu tiên giữa mớ hỗn loạn ấy.
Về lâu dài, con người sẽ tìm cách bù đắp: bùng binh cho xe nhập dòng liên tục mà chẳng cần đèn, biển báo nhường đường, hay quy tắc "đến trước đi trước". Vài thành phố còn thử "không gian chia sẻ" — dẹp bớt biển báo, buộc mọi người đi chậm và để ý lẫn nhau — và ở những khu phù hợp, tai nạn lại giảm đi. Nhưng những nút giao lớn nhiều làn thì gần như vẫn cần một hệ thống điều phối nào đó, dù là đèn hay vòng xuyến.
Đèn giao thông thực chất là cách chia "quyền đi" theo thời gian, để các dòng xe cắt nhau không đâm vào nhau. Nó thay cuộc thương lượng cá nhân bằng một luật chung mà ai cũng biết trước, nhờ đó tăng khả năng dự đoán — yếu tố cốt lõi của an toàn giao thông. Bùng binh đạt cùng mục tiêu ấy bằng hình học con đường thay vì tín hiệu đèn.
Nhiều người nghĩ bỏ đèn thì giao thông "tự do và nhanh hơn". Thực tế tự do mà thiếu luật chung thường dẫn tới hỗn loạn ở nơi đông đúc; thứ giúp xe cộ trôi chảy là sự dự đoán được, dù nó đến từ cái đèn, vòng xuyến hay một quy tắc nhường đường rõ ràng.
Nội dung mang tính giả định, tham khảo cho vui và học hỏi. Các con số và kịch bản là ước lượng đơn giản hoá.
