Nếu Mặt Trời đột nhiên biến mất thì sao?
Ánh sáng và lực hấp dẫn từ Mặt Trời đều đi với tốc độ ánh sáng, mất khoảng 8 phút 20 giây để tới đây. Nghĩa là suốt hơn tám phút sau "khoảnh khắc biến mất", bầu trời vẫn xanh và Trái Đất vẫn quay quanh một ngôi sao không còn tồn tại. Khi độ trễ đó trôi hết, mọi thứ đứt cùng một lúc: trời tối sầm, và hành tinh mất sợi dây vô hình giữ nó lại.
Ngay khi mất lực giữ, Trái Đất không rơi vào đâu cả mà bay thẳng theo tiếp tuyến quỹ đạo, như hòn đá tuột khỏi sợi dây ném lao. Trong vài tuần, bề mặt tụt xuống dưới điểm đóng băng; trong vài tháng tới vài năm, đại dương đóng băng dần từ trên xuống, tạo một lớp áo băng giữ chút hơi ấm bên dưới. Cây cối chết vì hết quang hợp, nhưng ở đáy biển, các sinh vật quanh miệng phun thuỷ nhiệt vẫn sống nhờ nhiệt rỉ ra từ lõi Trái Đất.
Theo thuyết tương đối rộng của Einstein, hấp dẫn không truyền tức thời mà lan với tốc độ ánh sáng, nên hiệu ứng "mất quỹ đạo" đến chậm đúng bằng độ trễ của tia nắng cuối cùng. Quang hợp — nền tảng của gần như mọi chuỗi thức ăn — phụ thuộc hoàn toàn vào ánh sáng đó, nên mất Mặt Trời là chặt gốc cả kim tự tháp sự sống.
Phim ảnh hay cho Trái Đất lập tức tối om rồi rơi thẳng vào Mặt Trời. Cả hai đều sai: nó bay ra ngoài chứ không rơi vào, và "lập tức" thực ra muộn hơn tám phút. Chi tiết nhỏ đó lại là bài học lớn về việc ngay cả lực hấp dẫn cũng có giới hạn tốc độ.
Nội dung mang tính giả định, tham khảo cho vui và học hỏi. Các con số và kịch bản là ước lượng đơn giản hoá.
