Nếu con người rơi vào hố đen thì sao?
Khi lại gần, chênh lệch lực hấp dẫn giữa chân và đầu bạn tăng chóng mặt. Với một hố đen nhỏ, phần cơ thể gần tâm bị kéo mạnh hơn phần xa, khiến bạn giãn dài như sợi mì bị vuốt. Với hố đen siêu khối lượng, lực kéo ở gần ranh giới lại dịu hơn, nên về lý thuyết bạn có thể vượt qua mà chưa bị xé ngay. Nhưng một khi đã qua ranh giới ấy thì không lực nào cưỡng lại được sức hút về tâm.
Vượt qua "chân trời sự kiện" — lằn ranh không thể quay lui — thì mọi con đường, kể cả tia sáng, đều dẫn về một hướng duy nhất là tâm hố đen. Người quan sát từ xa thấy bạn như đông cứng và đỏ mờ dần ngay tại ranh giới, tưởng chừng bạn treo ở đó vĩnh viễn. Còn với chính bạn, thời gian vẫn trôi đều cho tới lúc bị nghiền ở vùng trung tâm, và không một tín hiệu nào bạn phát ra lọt được ra ngoài để kể lại.
Hố đen là vùng mà lực hấp dẫn bẻ cong không-thời gian đến mức vận tốc thoát vượt cả tốc độ ánh sáng, theo thuyết tương đối rộng của Einstein. "Mì hoá" đến từ lực thuỷ triều hấp dẫn quá lớn, còn cảnh người ngoài thấy bạn đông cứng là do giãn nở thời gian: càng gần hố đen, thời gian với người ngoài càng như ngừng lại. Đến nay chưa ai quan sát trực tiếp được bên trong chân trời sự kiện, nên phần sâu nhất vẫn thuần là suy luận lý thuyết.
Phim ảnh hay vẽ hố đen như một chiếc máy hút bụi rình hút mọi thứ quanh nó. Thực ra nếu thay Mặt Trời bằng một hố đen cùng khối lượng, Trái Đất vẫn quay quanh y như cũ vì lực hấp dẫn không đổi. Hố đen chỉ nguy hiểm khi bạn lại quá gần, chứ nó không "kéo" vật thể từ xa như nam châm khổng lồ.
Nội dung mang tính giả định, tham khảo cho vui và học hỏi. Các con số và kịch bản là ước lượng đơn giản hoá.
