Tại sao đồ chơi trong phim hoạt hình biết nói còn đồ chơi thật thì không?
Khi con xem một bộ phim hoạt hình, mọi thứ con thấy trên màn hình, từ con gấu bông biết đi cho tới chú robot biết nói chuyện, đều là sản phẩm của trí tưởng tượng và bàn tay khéo léo của rất nhiều họa sĩ và người làm phim. Họ vẽ hàng ngàn, hàng vạn bức tranh hơi khác nhau một chút rồi chiếu liên tiếp thật nhanh, khiến mắt ta tưởng như nhân vật đang cử động thật, và họ còn thuê diễn viên lồng tiếng để đọc lời thoại mà biên kịch đã viết sẵn cho nhân vật đó. Còn chiếc gấu bông thật trong phòng con chỉ được làm từ vải và bông, không có bộ não, không có dây thanh quản, nên dù con có yêu quý nó thế nào, nó cũng không thể tự cử động hay cất tiếng nói.
Nguyên nhân cốt lõi nằm ở sự khác biệt giữa một câu chuyện tưởng tượng được kể qua hình ảnh và một vật thể có thật ngoài đời. Để biết nói và suy nghĩ, một sinh vật cần có bộ não phức tạp cùng hệ thần kinh để xử lý thông tin và điều khiển miệng, lưỡi phát ra âm thanh có nghĩa, điều mà con người và động vật có được nhưng đồ vật vô tri như nhựa, bông, gỗ hoàn toàn không có. Trong phim hoạt hình, các nhà làm phim cố tình "thổi hồn" cho đồ vật bằng cách vẽ chúng cử động và gán cho chúng tính cách, giọng nói riêng để kể một câu chuyện thú vị, giúp khán giả nhỏ tuổi thêm yêu thích và tưởng tượng phong phú hơn. Nhưng đó hoàn toàn là một sản phẩm nghệ thuật được dàn dựng, không phải năng lực thật sự của món đồ chơi.
Con thử nghĩ tới bộ phim về những món đồ chơi biết đi lại và trò chuyện với nhau mỗi khi con người rời khỏi phòng: để làm được cảnh đó, đội ngũ họa sĩ phải vẽ đi vẽ lại nhân vật ở hàng trăm tư thế khác nhau, rồi ghép chúng lại bằng máy tính để trông như đang chuyển động mượt mà, sau đó mời diễn viên lồng tiếng ngồi trong phòng thu để đọc lời thoại từng câu một. Toàn bộ quá trình có thể mất tới vài năm trời và có hàng trăm người cùng làm việc. Còn chú gấu bông thật của con, dù trông rất giống nhân vật trong phim, chỉ đơn giản là một món đồ được may từ vải và nhồi bông, hoàn toàn đứng yên khi con đặt nó xuống.
Có bạn nhỏ tin rằng đồ chơi của mình cũng biết cử động và trò chuyện lén lút khi không có ai nhìn thấy, giống hệt trong phim hoạt hình, nhưng đó chỉ là một câu chuyện tưởng tượng vui nhộn được dựng lên để giải trí, không phải sự thật ngoài đời. Cũng có người nghĩ công nghệ làm phim hoạt hình là quay camera thật vào đồ chơi đang cử động, nhưng thực ra phần lớn phim hoạt hình được vẽ tay hoặc dựng hoàn toàn trên máy tính, không hề có món đồ chơi thật nào tự cử động trước ống kính cả.
Nội dung mang tính tham khảo. Vấn đề sức khoẻ, tài chính, chính trị hãy hỏi ý kiến chuyên gia.
